Đây là phương pháp nhà đào tạo sử dụng để giới thiệu một bài giảng bằng cách dựa theo các điểm đă viết có sẵn trước mặt, trong khi người nghe, chú ư thu nhận thông tin và ghi chép lại. Trong trường hợp này, việc sử dụng những băng h́nh để giới thiệu và quan sát thông tin cũng tương tự như phương pháp thuyết tŕnh.
Phương pháp này rất thường được sử dụng v́ nó làm giáo viên an tâm, và không bắt họ bỏ nhiều công sức. Họ đưa ra giải pháp và tưởng chừng người học sẽ hiểu bài. Người học luôn bị động và phải tự hài ḷng với việc ghi nhớ. Đây là phương pháp trực tiếp và mù mờ đối với người học v́ nhiều thông tin được đưa ra cùng một lúc mà không được xem xét lại.
2. Phương pháp vấn đáp (chất vấn) :
Phương pháp này nhấn mạnh việc sử dụng những kĩ thuật làm lớp học sôi nổi bằng cách đặt câu hỏi cho học sinh để từng bước hướng dẫn suy nghĩ và dẫn dắt chúng t́m ra giải pháp. Người học có thể sẽ cảm thấy khám phá ra một vài điều mới mẻ và từ đó đôi khi nhận thấy được thoả măn, nhưng thật ra giáo viên lúc nào cũng dẫn dắt suy nghĩ của họ. Phương pháp này đặt trọng tâm lên quá tŕnh chiếm hữu : người ta biết và làm chủ tri thức tốt hơn khi người ta tự t́m thấy chúng.
Khi bắt đầu bài học giáo viên giúp học sinh tự khám phá những điểm chính trong những nội dung học mà họ sẽ giới thiệu.
Vậy th́ học sinh phải tự ḿnh đi nửa con đường, nhưng con đường này đă được đánh dấu sẵn bởi nhà đào tạo bằng hàng loạt các câu hỏi nối tiếp nhau được đặt ra rất khéo léo. Mức độ khó của các câu hỏi phải được định lượng sao cho không phải mất nhiều công sức t́m câu trả lời. Ưu điểm của phương pháp này là nó cho phép thường xuyên xem xét lại và khuyến khích sự tham gia mặc dù nó vẫn mang nhiều tính dẫn dắt.