Việc đánh giá chỉ dành cho giáo viên, không có một tổ chức thực nào về đánh giá. Không cần phải định nghĩa chính xác các mục tiêu, các tiêu chuẩn, cách để hệ thống hoá các kết quả, bình luận và sử dụng chúng. Cách đánh giá ở đây đơn thuần chỉ là đánh giá khái quát.
Trào lưu này làm tăng tính độc đoán của thầy giáo. Tất cả các dụng cụ để phạt học sinh được sử dụng để bù vào việc thiếu động cơ ở người học đối với các kiến thức đến từ bên ngoài. Đối với học sinh, sự cứng nhắc của hệ thống này tương ứng với sự cứng nhắc của kiến thức (kiến thức không được đưa ra để thảo luận ) và sự cứng nhắc của thầy giáo. (độc đoán)
Trào lưu thứ hai :
Quan hệ sư phạm
Trào lưu thứ hai này là trào lưu của quan hệ sư phạm, đặt trọng tâm lên mối quan hệ « giáo viên-học sinh ». Đối với trào lưu này, chất lượng của quá trình học phụ thuộc vào chất lượng của mối quan hệ giáo. Người học phải được xem là chính mình chứ không phải là người ta muốn thế nào thì muốn. Thầy giáo cũng học với học sinh - người luôn được học sinh đặt niềm tin tuởng. Thầy giáo phải là một người hướng dẫn hơn là một người dạy học. Tất cả phải tham gia vào các quyết định đối với quá trình dạy học trong lớp.
Hình minh hoạ « tam giác sư phạm » của trào lưu thứ 2